倦寻芳慢/倦寻芳

宋代 王雱
露晞向晚,帘幕风轻,小院闲昼。翠迳莺来,惊下乱红铺绣。倚危墙,登高榭,海棠经雨胭脂透。算韶华,又因循过了,清明时候。 倦游燕、风光满目,好景良辰,谁共携手。恨被榆钱,买断两眉长斗。忆高阳,人散后。落花流水仍依旧。这情怀,对东风、尽成消瘦。
xiàng wǎn   lián fēng qīng   xiǎo yuàn xián zhòu cuì jìng yīng lái   jīng xià luàn hóng xiù wēi qiáng   dēng gāo xiè   hǎi táng jīng yān zhī tòu suàn sháo huá   yòu yīn xún guò le   qīng míng shí hou
juàn yóu yàn fēng guāng mǎn   hǎo jǐng liáng chén   shuí gòng xié shǒu hèn bèi qián   mǎi duàn liǎng méi zhǎng dòu gāo yáng   rén sàn hòu luò huā liú shuǐ réng jiù zhè qíng huái 怀   duì dōng fēng jǐn chéng xiāo shòu