倦寻芳(郭颐堂寒食无家之感,为赋)

宋代 陈纪
满簪霜雪,一帽尘埃,消几寒食。手捻梨花,还是年时岑寂。簌簌落红春似梦,萋萋柔绿愁如织。怪东君、太匆匆,亦是人间行客。 问几度、五侯传烛,但回首东风,吹尽尘迹。笑杜陵泪洒,金波如积。对酒且宽悉意绪,题诗与寄真消息。待归来,细温存、慰伊相忆。
mǎn zān shuāng xuě   mào chén āi   xiāo hán shí shǒu niǎn huā   hái shì nián shí cén luò hóng chūn shì mèng   róu 绿 chóu zhī guài dōng jūn tài cōng cōng   shì rén jiān xíng
wèn hòu chuán zhú   dàn huí shǒu dōng fēng   chuī jǐn chén xiào líng lèi   jīn duì jiǔ qiě kuān   shī zhēn xiāo xi dài guī lái   wēn cún wèi xiāng