倦极

宋代 赵文
倦极得凉意自适,芒席何必殊桃笙。 啼鸟一声扇堕地,我睡已足非渠惊。
juàn liáng shì   máng shū táo shēng  
niǎo shēng shàn duò   shuì fēi jīng