唐代 李贺
不见山巅树,摧杌下为薪。日睹井中泥,上出作埃尘。 (《箜篌谣》。一作岂甘井中泥,时至出作尘。) 情知一丘趣,不谢千里印。 倚剑登高台,悠悠送春目。(以上并见《海录碎事》。)
jiàn shān diān shù   cuī xià wéi xīn jǐng zhōng   shàng chū zuò āi chén
  (《 kōng hóu yáo 》。 zuò gān jǐng zhōng   shí zhì chū zuò chén 。)  
qíng zhī qiū   xiè qiān yìn
jiàn dēng gāo tái   yōu yōu sòng chūn 。(   shàng bìng jiàn hǎi suì shì 》。)