唐代 陈通方
应念路傍憔悴翼,昔年乔木幸同迁。(《纪事》云:通方 登第,与王播同年。播年五十六,通方甚少。因期集, 抚播背曰:王老奉赠一第,言其日暮途远。及第同赠官 也,播恨之。后通方丁家艰,辛苦万状。播为正郎,判 盐铁。通方穷悴,求之,即不甚给。时李虚中为副使, 方以诗求为汲引云云。播不得已,荐为江西院官)
yīng niàn bàng qiáo cuì   nián qiáo xìng tóng qiān 。(《   shì yún   tōng fāng
dēng   wáng tóng nián nián shí liù   tōng fāng shén shǎo yīn  
bèi yuē   wáng lǎo fèng zèng   yán yuǎn tóng zèng guān
  hèn zhī hòu tōng fāng dīng jiā jiān   xīn wàn zhuàng wèi zhèng láng   pàn
yán tiě tōng fāng qióng cuì   qiú zhī   shèn gěi shí zhōng wèi shǐ 使  
fāng shī qiú wèi yǐn yún yún de   jiàn wèi jiāng 西 yuàn guān