唐代 张萧远
须臾满寺泉声合,百尺飞檐挂玉绳。座客醉来云雨散,一行高鸟万山秋。 绮罗香里春长在,丝管声中水暗流。何事不归巫峡去,故来人世断人肠。 身居晓嶂红霞外,书读秋窗紫竹间。瀑布水高清汉冷,莓苔桥滑碧烟虚。 日月在天常照耀,了无尘垢污清光。
mǎn quán shēng   bǎi chǐ fēi yán guà shéng zuò zuì lái yún sàn   xíng gāo niǎo wàn shān qiū    
luó xiāng chūn zhǎng zài   guǎn shēng zhōng shuǐ àn liú shì guī xiá   lái rén shì duàn rén cháng    
shēn xiǎo zhàng hóng xiá wài   shū qiū chuāng zhú jiān shuǐ gāo qīng hàn lěng méi   tái qiáo huá yān    
yuè zài tiān cháng zhào yào 耀   liǎo chén gòu qīng guāng