唐代 羊士谔
风泉留古韵,笙磬想遗音。 桂朽有遗馥,莺飞安可待。 尘沙蔼如雾,长波惊飙度。雁起汀洲寒,马嘶高城暮。 银釭倦秋馆,绮瑟瞻永路。重有携手期,清光倚玉树。 (以上见张为《主客图》)。
fēng quán liú yùn   shēng qìng xiǎng yīn
guì xiǔ yǒu   yīng fēi ān dài
chén shā ǎi   cháng jīng biāo yàn tīng zhōu hán   gāo chéng
yín gāng juàn qiū guǎn   zhān yǒng zhòng yǒu xié shǒu   qīng guāng shù
  shàng jiàn zhāng wèi zhǔ 》)。