唐代 朱放
爱彼云外人,求取涧底泉。 风吹芭蕉拆,鸟啄梧桐落。(并《诗式》)。
ài yún wài rén   qiú jiàn quán
fēng chuī jiāo chāi   niǎo zhuó tóng luò 。(   bìng shī shì 》)。