唐代 王建
单于不向南牧马,席萁遍满天山下。(《咏席萁帘》) 却公不易胜,莫著外家欺。(见《事文类聚》) 锦江诗弟子,时寄五花笺。(以下见《海录碎事》) 花烧落第眼,雨破到家程。 一朝金凤庭前下,当是虚皇诏沈曦。 宣城四面水茫茫,草盖江城竹夹墙。
chán xiàng nán   biàn mǎn tiān shān xià 。(《   yǒng lián 》)    
què gōng shèng   zhù wài jiā 。(   jiàn shì wén lèi 》)  
jǐn jiāng shī   shí huā jiān 。(   xià jiàn hǎi suì shì 》)  
huā shāo luò yǎn   dào jiā chéng
zhāo jīn fèng tíng qián xià   dàng shì huáng zhào shěn
xuān chéng miàn shuǐ máng máng   cǎo gài jiāng chéng zhú jiā qiáng