唐代 奚贾
眠涧花自落,步林鸟不飞。 谿谷何萧条,日入人独行。 落日下平楚,孤烟生洞庭。(见《诗式》)。
mián jiàn huā luò   lín niǎo fēi
谿 xiāo tiáo   rén xíng
luò xià píng chǔ   yān shēng dòng tíng 。(   jiàn shī shì 》)。