元代 戴天锡
乘閒为我吊李白,醉卧江边不复醒。当时锦袍照绿水,今日孤坟秋草生。 当时超逸真绝伦,皎如玉龙上天门。朝驰峻坂飞疋练,暮浴深渊浮素云。 四蹄饱踏咸阳月,满身犹带燕山雪。祇愁玄雾閟雄姿,未许清尘污汗血。 去年别尔雁南征,今年迎尔春水生。我心思尔如江水,回波相续无穷已。 君如鸿雁早惊霜,方逐长风度千里。
chéng xián wèi diào bái   zuì jiāng biān xǐng dāng shí jǐn páo zhào 绿 shuǐ   jīn fén qiū cǎo shēng
dāng shí chāo zhēn jué lún   jiǎo lóng shàng tiān mén cháo chí jùn bǎn fēi liàn   shēn yuān yún
bǎo xián yáng yuè   mǎn shēn yóu dài yān shān xuě chóu xuán xióng 姿   wèi qīng chén hàn xuè
nián bié ěr yàn nán zhēng   jīn nián yíng ěr chūn shuǐ shēng xīn ěr jiāng shuǐ   huí xiāng qióng
jūn hóng 鸿 yàn zǎo jīng shuāng   fāng zhú cháng fēng qiān