唐代 何元
一望白云千万断,筝声日暮出花林。门外夕阳寒映竹,洞中秋水暗连山。 钟声半夜香山雨,散入前林枫叶秋。寺临飞鸟青山远,径转幽萝白日长。 黄昏人到钟声里,云起龙池不见山。 客来惆怅僧禅后,月出松门满地霜。 朔风寒日笳声急,万里辽城一段云。 满山月色连溪下,林叶萧萧一夜霜。秦客访花惊出洞,庾公看月误登楼。
wàng bái yún qiān wàn duàn   zhēng shēng chū huā lín mén wài yáng hán yìng zhú   dòng zhōng qiū shuǐ àn lián shān
zhōng shēng bàn xiāng shān   sàn qián lín fēng qiū lín fēi niǎo qīng shān yuǎn   jìng zhuǎn yōu luó bái zhǎng
huáng hūn rén dào zhōng shēng   yún lóng chí jiàn shān
lái chóu chàng sēng chán hòu   yuè chū sōng mén mǎn shuāng
shuò fēng hán jiā shēng   wàn liáo chéng duàn yún
mǎn shān yuè lián xià   lín xiāo xiāo shuāng qín fǎng 访 huā jīng chū dòng   gōng kàn yuè dēng lóu