唐代 李白
焰随红日去,烟逐暮云飞。(令一日赋山火诗云: “野火烧山后,人归火不归。”思轧不属, 白从旁缀其下句,令惭止) 绿鬓随波散,红颜逐浪无。因何逢伍相,应是想秋胡。 (白从令观涨,有女子溺死江上,令赋诗云: 二八谁家女,漂来倚岸芦。鸟窥眉上翠,鱼弄口旁珠。 令复苦吟,白辄应声继之) 举袖露条脱,招我饭胡麻。(见《二老堂诗话》)
yàn suí hóng   yān zhú yún fēi 。(   lìng shān huǒ shī yún  
  huǒ shāo shān hòu   rén guī huǒ guī 。”   shǔ  
bái cóng páng zhuì xià   lìng cán zhǐ  
绿 bìn suí sàn   hóng yán zhú làng yīn féng xiāng   yìng shì xiǎng qiū
  bái cóng lìng guān zhǎng   yǒu jiāng shàng   lìng shī yún  
èr shuí jiā   piāo lái àn niǎo kuī méi shàng cuì   lòng kǒu páng zhū
lìng yín   bái zhé yīng shēng zhī  
xiù tiáo tuō   zhāo fàn 。(   jiàn èr lǎo táng shī huà 》)