唐代 金立之
烟破树头惊宿鸟,露凝苔上暗流萤。山人见月宁思寝,更掬寒泉满手霜。 绀殿雨晴松色冷,禅林风起竹声馀。 风过古殿香烟散,月到前林竹露清。更有闲宵清净境,曲江澄月对心虚。 寒露已催鸿北去,火云渐散月西流。园梅坼甲迎春笑,庭草抽心待节芳。
yān shù tóu jīng 宿 niǎo   níng tái shàng àn liú yíng shān rén jiàn yuè níng qǐn   gèng hán quán mǎn shǒu shuāng
gàn diàn 殿 qíng sōng lěng   chán lín fēng zhú shēng
fēng guò diàn 殿 xiāng yān sàn   yuè dào qián lín zhú qīng gèng yǒu xián xiāo qīng jìng jìng   jiāng chéng yuè duì xīn
hán cuī hóng 鸿 běi   huǒ yún jiàn sàn yuè 西 liú yuán méi chè jiǎ yíng chūn xiào   tíng cǎo chōu xīn dài jié fāng