唐代 杨义方
海边红日半离水,天外暖风轻到花。雨声鞭自禁门出,一簇人从天上来。
hǎi biān hóng bàn shuǐ   tiān wài nuǎn fēng qīng dào huā shēng biān jīn mén chū   rén cóng tiān shàng lái