唐代 杨巨源
鸣鞭秋色诗情远,拂匣寒花剑力多。籍通莲阙秋光遍,诗答蓬山晚思遥。 青门日暖尘光动,紫陌花晴风色来。艳欺藤蔓莺无限,香压荆花蝶不飞。 内史旧山空日暮,南朝古木向人秋。梦中乡信惊秋雁,窗下林声带夜蝉。 独向晓山知露湿,远临秋水爱云明。新河柳色千株暗,故国云帆万里归。 一院绿钱童子拂,千竿青玉主人栽。露凝丹地初疑雨,烟著红楼半是霞。 空门水定埃尘远,真偈金书世界稀。
míng biān qiū shī qíng yuǎn   xiá hán huā jiàn duō tōng lián quē qiū guāng biàn   shī péng shān wǎn yáo
qīng mén nuǎn chén guāng dòng   huā qíng fēng lái yàn téng wàn yīng xiàn   xiāng jīng huā dié fēi
nèi shǐ jiù shān kòng   nán cháo xiàng rén qiū mèng zhōng xiāng xìn jīng qiū yàn   chuāng xià lín shēng dài chán
xiàng xiǎo shān zhī shī 湿   yuǎn lín qiū shuǐ ài yún míng xīn liǔ qiān zhū àn   guó yún fān wàn guī
yuàn 绿 qián tóng   qiān gān 竿 qīng zhǔ rén zāi níng dān chū   yān zhù hóng lóu bàn shì xiá
kōng mén shuǐ dìng āi chén yuǎn   zhēn jīn shū shì jiè