唐代 陆海
忽然一曲称君心,破却中人百家产。(《讽刺诗》) 城外平人驱欲尽,帐中犹打衮花球。(《讽刺诗》)
rán chēng jūn xīn   què zhōng rén bǎi jiā chǎn 。(《   fěng shī 》)    
chéng wài píng rén jǐn   zhàng zhōng yóu gǔn huā qiú 。(《   fěng shī 》)