唐代 贺兰暹
玉貌自宜双黛翠,桃花独笑一枝春。秋水未鸣游女佩,寒云空满望夫山。 黄阁暮虫罗户牗,紫庭春草遍阶墀。绿耳半蔓湘浦竹,骊文乱点武陵花。 辽阳客路千峰引,蓟北乡心片月知。山云渺渺川程远,木叶萧萧雁过初。 回雁不传乡信去,秋风偏向客衣寒。千峰黛色因晴出,百谷泉声欲暮寒。 黛色迥临沧海上,泉声遥落白云中。喜遇近臣杨得意,惭非词客马相如。 秋迎晓月鸿声早,日映深山水气寒。
mào shuāng dài cuì   táo huā xiào zhī chūn qiū shuǐ wèi míng yóu pèi   hán yún kōng mǎn wàng shān
huáng chóng luó yǒu   tíng chūn cǎo biàn jiē chí 绿 ěr bàn màn xiāng zhú   wén luàn diǎn líng huā
liáo yáng qiān fēng yǐn   běi xiāng xīn piàn yuè zhī shān yún miǎo miǎo chuān chéng yuǎn   xiāo xiāo yàn guò chū
huí yàn chuán xiāng xìn   qiū fēng piān xiàng hán qiān fēng dài yīn qíng chū   bǎi quán shēng hán
dài jiǒng lín cāng hǎi shàng   quán shēng yáo luò bái yún zhōng jìn chén yáng   cán fēi xiàng
qiū yíng xiǎo yuè hóng 鸿 shēng zǎo   yìng shēn shān shuǐ hán