唐代 鲍溶
径草渐生长短绿,庭花欲绽浅深红。夜瑟弦惊绿流水,暖松花放碧香烟。 窗间夜学凝残烛,轩下朝吟向暖风。幽客携琴好归去,七丝闲和百泉声。 野寺访僧归带月,芳林携客醉眠花。
jìng cǎo jiàn shēng cháng duǎn 绿   tíng huā zhàn qiǎn shēn hóng xián jīng 绿 liú shuǐ   nuǎn sōng huā fàng xiāng yān
chuāng jiān xué níng cán zhú   xuān xià cháo yín xiàng nuǎn fēng yōu xié qín hǎo guī   xián bǎi quán shēng
fǎng 访 sēng guī dài yuè   fāng lín xié zuì mián huā