唐代 佚名
月知溪静寻常入,云爱山高且暮归。风吹帆席随云卷,鸟压花枝覆水低。 匹马路傍乘月别,孤帆波上入云飞。蹴鞠场边芳草短,鞦韆树下落花多。 看树只愁花落尽,听莺不觉马行迟。携樽藉草情无极,对水看云兴有馀。 文战不曾眉得白,酒酝长觉面先红。风里一声天上落,世人皆向五云看。 仙花又别三千岁,暮雨已迷十二峰。满枝带露将何似,曾见琼楼素面啼。 翠叶偃风如剪彩,红花含露似啼妆。青萝带雾依松古,绿竹含烟泛水光。 书吏优游山色里,琴堂闲冷水声中。钟鸣月下长洲苑,露湿残花鸟乱啼。 花攒屋上红珠颗,笋满篱根紫玉簪。花舞野塘铺地锦,鸟鸣江树送春声。
yuè zhī jìng xún cháng   yún ài shān gāo qiě guī fēng chuī fān suí yún juǎn   niǎo huā zhī shuǐ
bàng chéng yuè bié   fān shàng yún fēi chǎng biān fāng cǎo duǎn   qiū qiān shù xià luò huā duō
kàn shù zhǐ chóu huā luò jǐn   tīng yīng jué xíng chí xié zūn cǎo qíng   duì shuǐ kàn yún xīng yǒu
wén zhàn céng méi bái   jiǔ yùn zhǎng jué miàn xiān hóng fēng shēng tiān shàng luò   shì rén jiē xiàng yún kàn
xiān huā yòu bié sān qiān suì   shí èr fēng mǎn zhī dài jiāng   céng jiàn qióng lóu miàn
cuì yǎn fēng jiǎn cǎi   hóng huā hán shì zhuāng qīng luó dài sōng   绿 zhú hán yān fàn shuǐ guāng
shū yōu yóu shān   qín táng xián lěng shuǐ shēng zhōng zhōng míng yuè xià cháng zhōu yuàn   shī 湿 cán huā niǎo luàn
huā zǎn shàng hóng zhū   sǔn mǎn gēn zān huā táng jǐn   niǎo míng jiāng shù sòng chūn shēng