唐代 高骈
人间无限伤心事,不得尊前折一枝。 满宫多少承恩者,似有容华妾也无。 满身珠翠将何用,唯与豪家拂象床。 何人种得西施花,千古春风开不尽。
rén jiān xiàn shāng xīn shì   zūn qián zhé zhī
mǎn gōng duō shǎo chéng ēn zhě   shì yǒu róng huá qiè
mǎn shēn zhū cuì jiāng yòng   wéi háo jiā xiàng chuáng
rén zhǒng 西 shī huā   qiān chūn fēng kāi jìn