唐代 佚名
庭空客散人归后,画堂半掩朱帘。林风淅淅夜厌厌, 小楼新月,回首自纤纤。 春光镇在人空老,新愁往恨何穷。金窗力困起还慵。 一声羌笛,惊起醉怡容。(李后主《临江仙》。 前后两调,各逸其半) 寻春须是阳春早,看花莫待花枝老。(后主《菩萨蛮》) 帝乡烟雨锁春愁,故国山川空泪眼。(吴越王钱俶. 《木兰花》) 金凤欲飞遭掣搦,情脉脉。看即玉楼云雨隔。(钱俶) 桃李不须夸烂熳,已输了风吹一半。(韩熙载《咏梅》) 学著荷衣还可喜,年少多来有几?自古闲愁无际。 (冯延巳《谒金门》) 初离蜀道心将碎,离恨绵绵。春日如年,马上时时闻杜鹃。 (花蕊夫人《采桑子》)
tíng kōng sǎn rén guī hòu   huà táng bàn yǎn zhū lián lín fēng yān yān  
xiǎo lóu xīn yuè   huí shǒu xiān xiān
chūn guāng zhèn zài rén kōng lǎo   xīn chóu wǎng hèn qióng jīn chuāng kùn hái yōng
shēng qiāng   jīng zuì róng 。(   hòu zhǔ lín jiāng xiān 》。  
qián hòu liǎng diào   bàn  
xún chūn shì yáng chūn zǎo   kàn huā dài huā zhī lǎo 。(   hòu zhǔ mán 》)  
xiāng yān suǒ chūn chóu   guó shān chuān kōng lèi yǎn 。(   yuè wáng qián chù   .
lán huā 》)  
jīn fèng fēi zāo chè nuò   qíng kàn lóu yún 。(   qián chù  
táo kuā làn màn   shū le fēng chuī bàn 。(   hán zǎi yǒng méi 》)  
xué zhù hái   nián shào duō lái yǒu   xián chóu
  féng yán jīn mén 》)  
chū shǔ dào xīn jiāng suì   hèn mián mián chūn nián   shàng shí shí wén juān
  huā ruǐ rén cǎi sāng 》)