唐代 可朋
来多不似客,坐久却垂帘。(见《纪事》) 虹收千嶂雨,潮展半江天。(见《刘公诗话》) 诗因试客分题僻,棋为饶人下著低。 伤心尽日有啼鸟,独步残春空落花。(《杜甫旧居》) 唯陪北楚三千客,多话东林十八贤。 乍当暖景飞仍慢,欲就芳丛舞更高。(蝶,见《偶谈》)
lái duō shì   zuò jiǔ què chuí lián 。(   jiàn shì 》)  
hóng shōu qiān zhàng   cháo zhǎn bàn jiāng tiān 。(   jiàn liú gōng shī huà 》)  
shī yīn shì fēn   wèi ráo rén xià zhù
shāng xīn jìn yǒu niǎo   cán chūn kōng luò huā 。(《   jiù 》)    
wéi péi běi chǔ sān qiān   duō huà dōng lín shí xián
zhà dāng nuǎn jǐng fēi réng màn   jiù fāng cóng gèng gāo 。(   dié   jiàn ǒu tán 》)