唐代 灵澈
松树有死枝,冢上唯莓苔。石门无人入,古木花不开。 (《道边古坟》) 绿竹岁寒在,故人衰老多。(《答范校书》) 月色静中见,泉声深处闻。(《石帆山》) 古观茅山下,诸峰欲曙时。真人是黄子,玉堂生紫芝。 (《题李尊师堂》) 禅门至六祖,衣钵无人得。(《题曹溪能大师奖山居》) 古墓碑表折,荒垄松柏稀。(《伤古墓》) 秋深知气正,家近觉山寒。(《登梨岭望越中》) 山僧不记重阳日,因见茱萸忆去年。(《九日》) 今非古狱下,莫向斗边看。(《宿延平怀古》) 海月生残夜,江春入暮年。 窗风枯砚水,山雨慢琴弦。(见《雪浪斋日记》)
sōng shù yǒu zhī   zhǒng shàng wéi méi tái shí mén rén   huā kāi
  (《 dào biān fén 》)  
绿 zhú suì hán zài   rén shuāi lǎo duō 。(《   fàn jiào shū 》)    
yuè jìng zhōng jiàn   quán shēng shēn chù wén 。(《   shí fān shān 》)    
guān máo shān xià   zhū fēng shǔ shí zhēn rén shì huáng zi   táng shēng zhī
  (《 zūn shī táng 》)  
chán mén zhì liù   rén 。(《   cáo néng shī jiǎng shān 》)    
bēi biǎo zhé   huāng lǒng sōng bǎi 。(《   shāng 》)    
qiū shēn zhī zhèng   jiā jìn jué shān hán 。(《   dēng lǐng wàng yuè zhōng 》)    
shān sēng chóng yáng   yīn jiàn zhū nián 。(《   jiǔ 》)    
jīn fēi xià   xiàng dòu biān kàn 。(《   yán 宿 píng huái 怀 》)    
hǎi yuè shēng cán   jiāng chūn nián
chuāng fēng yàn shuǐ   shān màn qín xián 。(   jiàn xuě làng zhāi 》)