唐代 李冶
经时未架却,心绪乱纵横。(季兰五六岁时,其父抱于庭, 令咏蔷薇云云。父恚曰:“必失行妇也。”后竟如其言) 已看云鬟散,更念木枯荣。(《卧病》) 鞞鼓喧行选,旌旗拂座隅。(《陷贼寄故人》) 不睹河阳一县花,空见青山三两点。(《寄房明府》, 以上俱见《吟窗杂录》)
jīng shí wèi jià què   xīn luàn zòng héng 。(   lán liù suì shí   bào tíng  
lìng yǒng qiáng wēi yún yún huì yuē     :“ shī xíng   。” hòu jìng  
kàn yún huán sàn   gèng niàn róng 。(《   bìng 》)    
xuān xíng xuǎn   jīng zuò 。(《   xiàn zéi rén 》)    
yáng xiàn huā   kōng jiàn qīng shān sān liǎng diǎn 。(《   fáng míng 》,    
shàng jiàn yín chuāng 》)