唐代 幸夤逊
苦教作镇居中国,争得泥金在泰山。(《岷山》, 见《吟窗集录》) 才闻暖律先偷眼,既待和风始展眉。(《柳》) 蒙君知重惠琼实,薄起金刀钉玉深。 嚼处春冰敲齿冷,咽时雪液沃心寒。(《梨》, 以上见《事文类聚》) 深妆玉瓦平无垄,乱拂芦花细有声。(《雪》) 日回禽影穿疏木,风递猿声入小楼。
jiào zuò zhèn zhōng guó   zhēng de jīn zài tài shān 。(《   mín shān 》,    
jiàn yín chuāng 》)  
cái wén nuǎn xiān tōu yǎn   dài fēng shǐ zhǎn méi 。(《   liǔ 》)    
méng jūn zhī zhòng huì qióng shí   báo jīn dāo dīng shēn
jué chù chūn bīng qiāo chǐ 齿 lěng   yàn shí xuě xīn hán 。(《   》,    
shàng jiàn shì wén lèi 》)  
shēn zhuāng píng lǒng   luàn huā yǒu shēng 。(《   xuě 》)    
huí qín yǐng chuān 穿 shū   fēng yuán shēng xiǎo lóu