唐代 李泌
青青东门柳,岁晏复憔悴。(见《邺侯家传》) 良弓摧折久,谁识是龙韬。(见《吟窗杂录》) 旋沫翻成碧玉池,添酥散出琉璃眼。(《赋茶》)
qīng qīng dōng mén liǔ   suì yàn qiáo cuì 。(   jiàn hòu jiā chuán 》)  
liáng gōng cuī shé jiǔ   shuí shí shì lóng tāo 。(   jiàn yín chuāng 》)  
xuán fān chéng chí   tiān sàn chū liú li yǎn 。(《   chá 》)