清代 陈沆
罢却儿女戏,放他花木生。(《寒食》) 扫地云粘帚,耕山鸟怕牛。(《闲居》) 点入旱云千国仰,力浮尘世一毫轻。(《题水》)
què ér   fàng huā shēng 。(《   hán shí 》)    
sǎo yún zhān zhǒu   gēng shān niǎo niú 。(《   xián 》)    
diǎn hàn yún qiān guó yǎng   chén shì háo qīng 。(《   shuǐ 》)