唐代 孙鲂
游子未归去,野花愁破心。(春日途中,《吟窗杂录》) 划多灰渐冷,坐久席成痕。(《江南野录》) 结宇孤峰上,安禅巨浪间。 分开朝海浪,留住过江云。(以上并《金山寺》) 划多灰杂苍虬迹,坐久烟消宝鸭香。(《夜坐》)
yóu wèi guī   huā chóu xīn 。(   chūn zhōng   ,《 yín chuāng 》)  
huà duō huī jiàn lěng   zuò jiǔ chéng hén 。(《   jiāng nán 》)    
jié fēng shàng   ān chán làng jiān
fēn kāi cháo hǎi làng   liú zhù guò jiāng yún 。(   shàng bìng jīn shān 》)  
huà duō huī cāng qiú   zuò jiǔ yān xiāo bǎo xiāng 。(《   zuò 》)