唐代 熊皦
山前犹见月,陌上未逢人。(早行,以下见《雅言杂载》) 果熟秋先落,禽寒夜未栖。(《山居》) 深逢野草皆为药,静见樵人恐是仙。 厌听啼鸟梦醒后,慵扫落花春尽时。 废土有人耕不畏,古厅无讼醉何妨。(见《事文类聚》)
shān qián yóu jiàn yuè   shàng wèi féng rén 。(   zǎo xíng   xià jiàn yán zài 》)  
guǒ shú qiū xiān luò   qín hán wèi 。(《   shān 》)    
shēn féng cǎo jiē wèi yào   jìng jiàn qiáo rén kǒng shì xiān
yàn tīng niǎo mèng xǐng hòu   yōng sǎo luò huā chūn jìn shí
fèi yǒu rén gēng wèi   tīng sòng zuì fáng 。(   jiàn shì wén lèi 》)