唐代 卢延让
只讹些子缘,应耗没多光。(《八月十六夜》) 臂鹰健卒悬毡帽,骑马佳人卷画衫。(送周太保赴浙西) 每过私第邀看鹤,长著公裳送上驴。(《寄友》) 名纸毛生五门下,家僮骨立六街中。(《旅舍言怀》) 云间闹铎骡驼至,雪里残骸虎拽来。(《蜀路》) 树上咨诹批颊鸟,窗间壁驳叩头虫。(《冬夜》) 莫欺零落残牙齿,曾吃红绫饼餤来。 渡水蹇驴双耳直,避风羸仆一肩高。(《雪》) 高据襄阳播盛名,问人人道是诗星。(《吊孟浩然》, 以上并见《海录碎事》) 凉雨打低残菡萏,急风吹散小蜻蜓。(见《锦绣万花谷》)
zhǐ é xiē yuán   yīng hào méi duō guāng 。(《   yuè shí liù 》)    
yīng jiàn xuán zhān mào   jiā rén juǎn huà shān 。(   sòng zhōu tài bǎo zhè 西  
měi guò yāo kàn   zhǎng zhù gōng cháng sòng shàng 。(《   yǒu 》)    
míng zhǐ máo shēng mén xià   jiā tóng liù jiē zhōng 。(《   shè yán huái 》) 怀    
yún jiān nào duó luó tuó zhì   xuě cán hái zhuāi lái 。(《   shǔ 》)    
shù shàng zōu jiá niǎo   chuāng jiàn kòu tóu chóng 。(《   dōng 》)    
líng luò cán chǐ 齿   céng chī hóng líng bǐng dàn lái
shuǐ jiǎn shuāng ěr zhí   fēng léi jiān gāo 。(《   xuě 》)    
gāo xiāng yáng shèng míng   wèn rén rén dào shì shī xīng 。(《   diào mèng hào rán 》,    
shàng bìng jiàn hǎi suì shì 》)  
liáng cán hàn dàn   fēng chuī sàn xiǎo qīng tíng 。(   jiàn jǐn xiù wàn huā 》)