唐代 吴仁璧
为惜苔钱妨换砌,因怜山色旋开尊。(闲居) 高阁烟霞禅客睡,满城尘土世人忙。(游法华寺) 五龙金角向星斗,三洞玉音愁鬼神。(赠道士) 蒲草薄裁连蒂白,胭脂浓染半葩红。(题莺粟花, 以上并《雅言杂载》)
wèi tái qián fáng huàn   yīn lián shān xuán kāi zūn 。(   xián  
gāo yān xiá chán shuì   mǎn chéng chén shì rén máng 。(   yóu huá  
lóng jīn jiǎo xiàng xīng dǒu   sān dòng yīn chóu guǐ shén 。(   zèng dào shì  
cǎo báo cái lián bái   yān zhī nóng rǎn bàn hóng 。(   yīng huā  
shàng bìng yán zài 》)