唐代 方干
弟子已攀桂,先生犹卧云。(寄李频及第,见《鉴戒录》) 把得新诗草里论。(干师徐凝,常刺凝云云, 反语为村里老也) 枯井夜闻邻果落,废巢寒见别禽来。(贻天目中峰客, 以上见《纪事》)
pān guì   xiān sheng yóu yún 。(   pín   jiàn jiàn jiè 》)  
xīn shī cǎo lùn 。(   gàn shī níng   cháng níng yún yún  
fǎn wèi cūn lǎo  
jǐng wén lín guǒ luò   fèi cháo hán jiàn bié qín lái 。(   tiān zhōng fēng  
shàng jiàn shì 》)