唐代 司空图
忍事敌灾星。(以下《困学纪闻》) 物望倾心久,凶渠破胆频。(《咏房太尉》。自注:初琯 建亲王分镇天下议,明皇从之,肃宗以是疑琯,受谗废。 先是禄山见分镇诏书,附膺叹曰:“吾不得天下矣!”) 鼎饫和方济,台阶润欲平。(《纬略》)。 夜短猿悲减,风和鹊喜虚。 骅骝思故第,鹦鹉失佳人。 鲸鲵人海涸,魑魅棘林幽。 棋声花院闭,幡影石坛高。 地凉清鹤梦,林静肃僧仪。 晚妆留拜月,春睡更生香。 隔谷见鸡犬,山苗接楚田。人家寒食月,花影午时天。 (见图与人论诗,举得意者二十二联,无全什者附记于此) 官路好禽声,轩车驻晚程。南楼山最秀,北路邑偏清。 (虞乡县楼) 多病形容五十三,谁怜借笏趁朝参。(华下乞归, 见《摭言》) 十年太华无知己,只得虚中两首诗。(王禹偁云:人多 以四皓、二疏目图,惟僧虚中赠图诗云:道装汀鹤识, 春醉野人扶。言其操履检身,非傲世也。又云: 有时看御札,特地挂朝衣。言其尊戴存诚,非邀君也。 故图诗云云,言得其意趣) 看师逸迹两师宜,高适歌行李白诗。(赠z6光, 见《宣和书谱》)
rěn shì zāi xīng 。(   xià kùn xué wén 》)  
wàng qīng xīn jiǔ   xiōng dǎn pín 。(《   yǒng fáng tài wèi 》。 zhù chū   guǎn  
jiàn qīn wáng fēn zhèn tiān xià   míng huáng cóng zhī   zōng shì guǎn   shòu chán fèi
xiān shì shān jiàn fēn zhèn zhào shū   yīng tàn yuē     :“ tiān xià      
dǐng fāng   tái jiē rùn píng 。(《   wěi lüè 》)。      
duǎn yuán bēi jiǎn   fēng què
huá liú   yīng shī jiā rén
jīng rén hǎi   chī mèi lín yōu
shēng huā yuàn   fān yǐng shí tán gāo
liáng qīng mèng   lín jìng sēng
wǎn zhuāng liú bài yuè   chūn shuì gēng shēng xiāng
jiàn quǎn   shān miáo jiē chǔ tián rén jiā hán shí yuè   huā yǐng shí tiān
  jiàn rén lùn shī   zhě èr shí èr lián   quán shén zhě  
guān hǎo qín shēng   xuān chē zhù wǎn chéng nán lóu shān zuì xiù   běi piān qīng
  xiāng xiàn lóu  
duō bìng xíng róng shí sān   shuí lián jiè chèn zhāo cān 。(   huá xià guī  
jiàn zhí yán 》)  
shí nián tài huá zhī   zhǐ de zhōng liǎng shǒu shī 。(   wáng chēng yún   rén duō
hào èr shū   wéi sēng zhōng zèng shī yún   dào zhuāng tīng shí  
chūn zuì rén yán cāo jiǎn shēn   fēi ào shì yòu yún  
yǒu shí kàn zhá   guà cháo yán zūn dài cún chéng   fēi yāo jūn
shī yún yún   yán  
kàn shī liǎng shī   gāo shì xíng bái shī 。(   zèng   z   6 z6  
jiàn xuān shū 》)