唐代 段成式
高谈敬风鉴,古貌怯冰棱。(以下见《海录碎事》) 虱暴妨归梦,虫喧彻曙更。 梦里思甘露,言中惜惠灯。 新破毗昙义,相期卜夜论。(梦得句云云,因续成十韵) 随樵劫猿藏,隈石觑熊缘。(隐山书事,见《襄阳志》) 捽胡云彩落,疻面月痕消。(光风亭夜宴,妓有醉殴者) 掷履仙凫起,撦衣蝴蝶飘。羞中含薄怒,颦里带馀娇。 醒后犹攘臂,归时更折腰。狂夫自缨绝,眉势倩人描。 (题同上,见《纪事》) 不愿石郎戴笠,难甘玉女披衣。(《苦雨》)
gāo tán jìng fēng jiàn   mào qiè bīng léng 。(   xià jiàn hǎi suì shì 》)  
shī bào fáng guī mèng   chóng xuān chè shǔ gēng
mèng gān   yán zhōng huì dēng
xīn tán   xiāng lùn 。(   mèng de yún yún   yīn chéng shí yùn  
suí qiáo jié yuán cáng   wēi shí xióng yuán 。(   yǐn shān shū shì   jiàn xiāng yáng zhì 》)  
zuó yún cai luò   zhǐ miàn yuè hén xiāo 。(   guāng fēng tíng yàn   yǒu zuì ōu zhě  
zhì xiān   chě dié piāo xiū zhōng hán báo   pín dài jiāo
xǐng hòu yóu rǎng   guī shí gèng zhé yāo kuáng yīng jué   méi shì qiàn rén miáo
  tóng shàng   jiàn shì 》)  
yuàn shí láng dài   nán gān 。(《   》)