唐代 崔橹
强半瘦因前夜雪,数枝愁向晚天来。(《梅花》。 以下并见《摭言》) 无人解把无尘袖,盛取残香尽日怜。(《莲花》) 一番春雨吹巢冷,半朵山花咽觜香。(《山鹊》) 云生柱础降龙地,露洗林峦放鹤天。 菱叶乍翻人采后,荇花初没舸行时。(池上,见《诗史》)
qiáng bàn shòu yīn qián xuě   shù zhī chóu xiàng wǎn tiān lái 。(《   méi huā 》。    
xià bìng jiàn zhí yán 》)  
rén jiě chén xiù   shèng cán xiāng jìn lián 。(《   lián huā 》)    
fān chūn chuī cháo lěng   bàn duǒ shān huā yàn xiāng 。(《   shān què 》)    
yún shēng zhù chǔ xiáng lóng   lín luán fàng tiān
líng zhà fān rén cǎi hòu   xìng huā chū méi xíng shí 。(   chí shàng   jiàn shī shǐ 》)