唐代 项斯
佳人背江坐,眉际列烟树。(《庾楼燕》)。 马蹄没青莎,船迹成空波。 春风吹两意,何意更相值。(《古意》。 以上并见张为《主客图》) 更望会稽何处是,沙连竹箭白鹇群。(见《吟窗杂录》)。
jiā rén bèi jiāng zuò   méi liè yān shù 。(《   lóu yàn 》)。      
méi qīng shā   chuán chéng kōng
chūn fēng chuī liǎng   gēng xiāng zhí 。(《   》。    
shàng bìng jiàn zhāng wèi zhǔ 》)  
gèng wàng kuài chǔ shì   shā lián zhú jiàn bái xián qún 。(   jiàn yín chuāng 》)。