唐代 蒯希逸
蟾蜍醉里破,蛱蝶梦中残。(牛相在扬州,常称之)。 山险不曾离马后,酒醒长见在床前。(希逸有仆武干, 相随十馀岁。希逸擢第,乞归养亲。留之不得, 以诗送之,士人皆有继和。并见《纪事》)
chán chú zuì   jiá dié mèng zhōng cán 。(   niú xiāng zài yáng zhōu   cháng chēng zhī   )。
shān xiǎn céng hòu   jiǔ xǐng zhǎng jiàn zài chuáng qián 。(   yǒu gàn  
xiāng suí shí suì zhuó   guī yǎng qīn liú zhī  
shī sòng zhī   shì rén jiē yǒu bìng jiàn shì 》)