唐代 刘得仁
外家虽是帝,当路且无亲。(《读书志》) 白日只如哭,黄泉免恨无。(哭贾岛,以下《吟窗杂录》) 身闲甘旨下,白发太平人。 同游芳草寺,见示白云诗。(以下《海录碎事》) 犹祈启金口,一为动文权。 深山寺路千层石,竹杖棕鞋便可登。
wài jiā suī shì   dāng qiě qīn 。(《   shū zhì 》)    
bái zhī   huáng quán miǎn hèn 。(   jiǎ dǎo   xià yín chuāng 》)  
shēn xián gān zhǐ xià   bái tài píng rén
tóng yóu fāng cǎo   jiàn shì bái yún shī 。(   xià hǎi suì shì 》)  
yóu jīn kǒu   wèi dòng wén quán
shēn shān qiān céng shí   zhú zhàng zōng xié biàn 便 dēng