唐代 杜牧
幽人听达曙,聊罢苏床琴。(《海录碎事》)。 鱼多知海熟,药少觉山贫。(以下《方舆胜览》)。 土控吴兼越,州连歙与池。山河地襟带,军镇国藩维。 绿水棹云月,洞庭归路长。春桥垂酒幔,夜栅集茶樯。 箬影沉溪暖,蘋花绕郭香。(出守吴兴)。 经冬野菜青青色,未腊山梅树树花。(《优古堂诗话》) 半破前峰月。
yōu rén tīng shǔ   liáo chuáng qín 。(《   hǎi suì shì 》)。      
duō zhī hǎi shú   yào shǎo jué shān pín 。(   xià fāng shèng lǎn 》)。    
kòng jiān yuè   zhōu lián shè chí shān jīn dài   jūn zhèn guó fān wéi
绿 shuǐ zhào yún yuè   dòng tíng guī cháng chūn qiáo chuí jiǔ màn   zhà chá qiáng
ruò yǐng chén nuǎn   píng huā rào guō xiāng 。(   chū shǒu xīng   )。
jīng dōng cài qīng qīng   wèi shān méi shù shù huā 。(《   yōu táng shī huà 》)    
bàn qián fēng yuè