唐代 张祜
万国见清道,一身成白头。(《上令狐相公》。 以下见《纪事》) 此地荣辱盛,岂宜山中人。(《秋晚》) 椿儿绕树春园里,桂子寻花夜月中。(见《桂苑丛谈》) 一身扶杖二儿随。(见《野客丛谈》) 夏雨莲苞破,秋风桂子凋。(《题天竺寺》。 以下并见《海录碎事》) 杜鹃花发杜鹃叫,乌臼花生乌臼啼。 茶风无奈笔,酒秃不胜簪。
wàn guó jiàn qīng dào   shēn chéng bái tóu 。(《   shàng líng xiàng gōng 》。    
xià jiàn shì 》)  
róng shèng   shān zhōng rén 。(《   qiū wǎn 》)    
chūn 椿 ér rào shù chūn yuán   guì xún huā yuè zhōng 。(   jiàn guì yuàn cóng tán 》)  
shēn zhàng èr ér suí 。(   jiàn cóng tán 》)  
xià lián bāo   qiū fēng guì diāo 。(《   tiān zhú 》。    
xià bìng jiàn hǎi suì shì 》)  
juān huā juān jiào   jiù huā shēng jiù
chá fēng nài   jiǔ shèng zān