唐代 李德裕
检经求绿字,凭酒借红颜。 君不见秋山寂历风飙歇,半夜青崖吐明月。 寒光乍出松筱间,万籁萧萧从此发。忽闻歌管吟朔风, 精魂想在幽岩中。(霜夜听小童薛阳陶吹笛) 银花悬院榜,神撼引铃绦。(题学士院) 葳蕤轻风里,若衔若垂何可拟。(以上并《事文类聚》) 自从一梦高唐后,可是无人胜楚王。(《赋巫山神女》, 见《云溪友议》) 牛羊具特俎。(《武昌诗》,见《东观馀论》) 心悟觉身劳,云中弃宝刀。久闲生髀肉,多寿长眉毫。 (《有怀甘露寺自省上人》,《京口志》) 书空跷足睡,路险侧身行。(德裕尝吟此句云是先达诗。 附记见《桂苑丛谈》) 谁家幼女敲箸歌,何处丁妻点灯织。 鱼虾集橘市。(以下并《海录碎事》) 休咎占人甲,挨持见天丁。 洛下推年少,山东许地高。 世上文章士,谁为第一人。老生夸隐拙,时辈毁尖新。 dc濴寒泉深百尺。 奇觚率尔操,讽谏欣然纳。
jiǎn jīng qiú 绿   píng jiǔ jiè hóng yán
jūn jiàn qiū shān fēng biāo xiē   bàn qīng míng yuè
hán guāng zhà chū sōng xiǎo jiān   wàn lài xiāo xiāo cóng wén guǎn yín shuò fēng  
jīng hún xiǎng zài yōu yán zhōng 。(   shuāng tīng xiǎo tóng xuē yáng táo chuī  
yín huā xuán yuàn bǎng   shén hàn yǐn líng tāo 。(   xué shì yuàn  
wēi ruí qīng fēng   ruò xián ruò chuí 。(   shàng bìng shì wén lèi 》)  
cóng mèng gāo táng hòu   shì rén shèng chǔ wáng 。(《   shān shén 》,    
jiàn yún yǒu 》)  
niú yáng 。(《   chāng shī 》, jiàn   dōng guān lùn 》)    
xīn jué shēn láo   yún zhōng bǎo dāo jiǔ xián shēng ròu   duō shòu 寿 cháng méi háo
  (《 yǒu huái 怀 gān xǐng shàng rén 》,《   jīng kǒu zhì 》)    
shū kōng qiāo shuì   xiǎn shēn xíng 。(   cháng yín yún shì xiān shī
jiàn guì yuàn cóng tán 》)  
shuí jiā yòu qiāo zhù   chǔ dīng diǎn dēng zhī
xiā shì 。(   xià bìng hǎi suì shì 》)  
xiū jiù zhàn rén jiǎ   āi chí jiàn tiān dīng
luò xià tuī nián shào   shān dōng gāo
shì shàng wén zhāng shì   shuí wèi rén lǎo shēng kuā yǐn zhuō   shí bèi huǐ jiān xīn
  d   c dc yíng hán quán shēn bǎi chǐ
shuài ěr cāo   fěng jiàn xīn rán