唐代 杨衡
贤人处霄汉,荒泽自耕耘。 陇首降时雨,雷声出夏云。(答崔钱二补阙见《诗式》) 一一鹤声飞上天。(见《纪事》)
xián rén chù xiāo hàn   huāng gēng yún
lǒng shǒu jiàng shí   léi shēng chū xià yún 。(   cuī qián èr quē jiàn shī shì 》)  
shēng fēi shàng tiān 。(   jiàn shì 》)