寄邹蹇叔

宋代 孔平仲
西园春深百草长,残花纷纷绿叶光。蜂归蝶散情已薄,独我绕树行如狂。 亟令沽酒藉地饮,卧嗅落蕊倾金觞。醉来意气颇脱略,睥睨天地如毫芒。 狂歌大笑谁对值,山猿谷鸟啼斜阳。却思高阳旧徒侣,安得飞至坐我傍。 登城引望不可见,云峰古木徒苍苍。
西 yuán chūn shēn bǎi cǎo zhǎng   cán huā fēn fēn 绿 guāng fēng guī dié sàn qíng báo   rào shù xíng kuáng    
lìng jiǔ yǐn   xiù luò ruǐ qīng jīn shāng zuì lái tuō lüè   tiān háo máng    
kuáng xiào shuí duì zhí   shān yuán niǎo xié yáng què gāo yáng jiù ān   fēi zhì zuò bàng    
dēng chéng yǐn wàng jiàn   yún fēng cāng cāng