寄紫凝

清代 显鹏
参差亭榭岁华新,湖上幽居傍水滨。词赋终能为弃物,桑麻自可作閒人。 林光不断飘残雪,草色无穷望好春。婚嫁少完儿女事,早来东郭结比邻。
cēn tíng xiè suì huá xīn   shàng yōu bàng shuǐ bīn zhōng néng wéi   sāng zuò xián rén
lín guāng duàn piāo cán xuě   cǎo qióng wàng hǎo chūn hūn jià shǎo wán ér shì   zǎo lái dōng guō jié lín