寄子虡

宋代 陆游
老自安故乡,况复触罪罟;五年三奉祠,每请幸听许。 贫家似破屋,随事且撑拄,虽殊乞墦肉,已近掘野鼠。 平生胆力薄,不敢犯张禹。 有时一言失,恐惧气如缕。 念此思挂冠,白首冀安处。 吾儿哀乃翁,岁暮忍羁旅。 何时得斗粟,归舍聊共煮。 便草北关书,乞骸归卒伍。
lǎo ān xiāng   kuàng chù zuì   nián sān fèng   měi qǐng xìng tīng
pín jiā shì   suí shì qiě chēng zhǔ   suī shū fán ròu   jìn jué shǔ
píng shēng dǎn   gǎn fàn zhāng
yǒu shí yán shī   kǒng
niàn guà guān   bái shǒu ān chǔ
ér āi nǎi wēng   suì rěn
shí dǒu   guī shě liáo gòng zhǔ
biàn 便 cǎo běi guān shū   hái guī