寄子布

宋代 陆游
钓滩耕垄雪盈簪,从入新年病至今。 远使有书常洒泪,长宵无梦更伤心。 何由老眼迎归棹,空为秋风感暮碪。 一纸新诗千万恨,临风怅望独长吟。
diào tān gēng lǒng xuě yíng zān   cóng xīn nián bìng zhì jīn  
yuǎn shǐ 使 yǒu shū cháng lèi   cháng xiāo mèng gèng shāng xīn  
yóu lǎo yǎn yíng guī zhào   kōng wèi qiū fēng gǎn zhēn  
zhǐ xīn shī qiān wàn hèn   lín fēng chàng wàng cháng yín