寄子昂君墨竹
夫君去日竹初栽,竹已成林君未来。玉貌一衰难再好,不如花落又花开。
fū
夫
jūn
君
qù
去
rì
日
zhú
竹
chū
初
zāi
栽
,
zhú
竹
yǐ
已
chéng
成
lín
林
jūn
君
wèi
未
lái
来
yù
。
mào
玉
yī
貌
shuāi
一
nán
衰
zài
难
hǎo
再
bù
好
,
rú
不
huā
如
luò
花
yòu
落
huā
又
kāi
花
开
。