寄竹隐先生孙应时

宋代 刘过
苏州酒滴如真珠,公能醉之酒百壶。 得间政恐不来尔,来则倒屣相与俱。 江山绕楼诗句好,奔走万变同驰驱。 大书小草各有能,雷雹震耀莺花姝。 当其半醉尚醒在,宛若处女未嫁夫。 杯行到手湖海歇,翻覆云雨来须臾。 义这屈使坐北面,命骚如役仆与奴。 角巾斜飘鬓毛出,笔墨颠倒衫袖乌。 回旋左右如有碍,归路不记长须扶。 宾侪指摘士窃笑,亦有好事描为图。 或云先生郁於用,浮深欲以酒自娱。 实非能饮姑好客,不时斗酒由人须。 若予乃是真饮者,糟丘日日乡无何。 敛藏穷达付之酒,不以礼法自束拘。 情归一真举无伪,滑稽玩世为通儒。 饮与不饮无不可,醉醒醒醉同一区。 痴人之前莫说梦,梦中说梦愈阔迂。 客来辄饮饮辄醉,此其所以为竹胡。 不然他人岂无酒,欲去此脚自懒趋。 计公之客日百数,结束冠带纷座隅。 欲言喉牙物如梗,中怀腹非外示愚。 不如鄙性好诚实,退无取议进不谀。 欧公自爱曼卿放,昌黎亦喜刘叉粗。 满城风雨重阳近,黄共篱落金英敷。 山高凛风吹客倒,公楼虽小主者殊。 狂当相就取一醉,有酒饮我无酒酤。 此即虽狂亦可喜,我去俗子畴当呼。 世无人兮亦已久,公不容我谁容乎。
zhōu jiǔ zhēn zhū   gōng néng zuì zhī jiǔ bǎi
jiàn zhèng kǒng lái ěr   lái dǎo xiāng
jiāng shān rào lóu shī hǎo   bēn zǒu wàn biàn tóng chí
shū xiǎo cǎo yǒu néng   léi báo zhèn yào 耀 yīng huā shū
dāng bàn zuì shàng xǐng zài   wǎn ruò chǔ wèi jià
bēi xíng dào shǒu hǎi xiē   fān yún lái
zhè shǐ 使 zuò běi miàn   mìng sāo
jiǎo jīn xié piāo bìn máo chū   diān dào shān xiù
huí xuán zuǒ yòu yǒu ài   guī cháng
bīn chái zhǐ zhāi shì qiè xiào   yǒu hǎo shì miáo wèi
huò yún xiān sheng yòng   shēn jiǔ
shí fēi néng yǐn hào   shí dǒu jiǔ yóu rén
ruò nǎi shì zhēn yǐn zhě   zāo qiū xiāng
liǎn cáng qióng zhī jiǔ   shù
qíng guī zhēn wěi   huá wán shì wèi tōng
yǐn yǐn   zuì xǐng xǐng zuì tóng
chī rén zhī qián shuō mèng   mèng zhōng shuō mèng kuò
lái zhé yǐn yǐn zhé zuì   suǒ wéi zhú
rán rén jiǔ   jiǎo lǎn
gōng zhī bǎi shù   jié shù guàn dài fēn zuò
yán hóu gěng   zhōng huái 怀 fēi wài shì
xìng hǎo chéng shí   tuì 退 jìn
ōu gōng ài màn qīng fàng   chāng liú chā
mǎn chéng fēng chóng yáng jìn   huáng gòng luò jīn yīng
shān gāo lǐn fēng chuī dào   gōng lóu suī xiǎo zhǔ zhě shū
kuáng dāng xiāng jiù zuì   yǒu jiǔ yǐn jiǔ
suī kuáng   chóu dāng
shì rén jiǔ   gōng róng shuí róng