寄竹隐先生孙应时

宋代 刘过
竹湖人之英,剧县勇自试。 三年川桃李,遣爱及僮稚。 咸欲父母之,谓吾公之子。 独有督邮嫌,见谓不事事。 瑕疵催科细,欲以三尺治。 八月苗僦楼,半年縻隐市。 小窗天日晴,洒落自胸次。 抖擞旧尘埃,楮札左右置。 寄傲点画间,挥染当游戏。 人贤世所希,嗜好人共贵。 车马闹填门,载酒日纷至。 大书极豪放,小草亦姿媚。 敛藏经纶业,进此第一义。 玉板抄歌诗,石碑刻图记。 人家锦为轴,高壁垂至地。 袭藏较工拙,临写费同异。 争如老刘子,落魄一狂士。 半生不读书,颇能会其意。 寒泉骥马饮,平陆蛟龙起。 得非久幽愤,於以发奇气。 故使钟鼎疏。自足名一世。 毛锥久见绝,一见尚能喜。 酒边袖予诗,不誉亦不忌。 有时夺之去,箱箧馀故纸。 如持将军诰,屡博姑苏醉。
zhú rén zhī yīng   xiàn yǒng shì
sān nián chuān táo   qiǎn ài tóng zhì
xián zhī   wèi gōng zhī
yǒu yóu xián   jiàn wèi shì shì
xiá cuī   sān chǐ zhì
yuè miáo jiù lóu   bàn nián yǐn shì
xiǎo chuāng tiān qíng   luò xiōng
dǒu sǒu jiù chén āi   chǔ zhá zuǒ yòu zhì
ào diǎn huà jiān   huī rǎn dāng yóu
rén xián shì suǒ   shì hào rén gòng guì
chē nào tián mén   zài jiǔ fēn zhì
shū háo fàng   xiǎo cǎo 姿 mèi
liǎn cáng jīng lún   jìn
bǎn chāo shī   shí bēi
rén jiā jǐn wèi zhóu   gāo chuí zhì
cáng jiào gōng zhuō   lín xiě fèi tóng
zhēng lǎo liú zi   luò kuáng shì
bàn shēng shū   néng huì
hán quán yǐn   píng jiāo lóng
de fēi jiǔ yōu fèn  
shǐ 使 zhōng dǐng shū míng shì
máo zhuī jiǔ jiàn jué   jiàn shàng néng
jiǔ biān xiù shī  
yǒu shí duó zhī   xiāng qiè zhǐ
chí jiāng jūn gào   zuì